Sau khi xem xong, tôi chợt nhận ra rằng: Có lẽ, thay vì mơ về một quá khứ không bao giờ trở lại, chúng ta nên trân trọng hiện tại. Gil đã tìm ra câu trả lời: Anh chia tay Inez (người thuộc về hiện tại khô khan) và ở lại Paris với một cô gái bán đĩa cổ (người cũng yêu những giá trị xưa cũ nhưng biết sống với thực tại). Đôi khi, hạnh phúc không phải là tìm về quá khứ, mà là tìm được một người cùng chung nhịp đập với trái tim mình ngay ở thời điểm hiện tại.
Không chỉ là một bộ phim hài lãng mạn nhẹ nhàng, Midnight in Paris còn là một bữa tiệc thịnh soạn dành cho những ai yêu văn học và nghệ thuật. Bạn sẽ thích thú khi thấy Salvador Dali dắt tê giác lên phố, hay khi nghe Luis Bunuel bàn về ý tưởng làm một bộ phim mà nhân vật không thể rời khỏi bữa tiệc tối. Âm nhạc của Sidney Bechet càng làm tăng thêm chất “jazz” và phóng túng cho bộ phim. xem phim midnight in paris
Woody Allen đã khéo léo gửi gắm một triết lý sâu sắc qua câu thoại nổi tiếng của nhân vật Paul: “Nỗi ảo tưởng rằng một thời đại khác tốt đẹp hơn thời đại của mình là một điều không thể chối cãi… Nó được gọi là ‘nỗi hoài cổ’ – một sự phủ nhận hiện tại đau đớn.” Sau khi xem xong, tôi chợt nhận ra
Midnight in Paris không phải là một bom tấn hành động hay một bộ phim kịch tính đến nghẹt thở. Nó nhẹ nhàng như một làn gió mát, như một ly rượu vang đỏ ấm áp vào một đêm mưa. Nếu bạn đang cảm thấy chán nản với cuộc sống hiện đại, nếu bạn là một “tâm hồn hoài cổ” (old soul), hãy dành một buổi tối để lạc vào thế giới của Midnight in Paris . Tôi cam đoan, bạn sẽ bước ra khỏi phim với một nụ cười mơ màng trên môi và một chút nuối tiếc... rằng tại sao chiếc xe cổ ấy không dừng lại đón mình? Không chỉ là một bộ phim hài lãng